Web Link  |  Giới thiệu  |  Liên hệ  
Kiểu gõ VNI GIẤY PHÉP SỐ: 419/GP-BC DO CỤC BÁO CHÍ - BỘ VHTT CẤP NGÀY 01/10/2004 Ngày 19 tháng 11 năm 2008
Thông tin HIV
Tư vấn
Thuốc điều trị HIV
Hòa nhập cộng đồng
Sáng kiến phòng chống HIV
Đường đến hiểm họa
Viết cho ngày mai
Tạp chí AIDS và Cộng đồng (Số 1/2006)

VIẾT CHO NGÀY MAI!

Cũng chẳng biết tự bao giờ, nhưng có lẽ đó rất lâu rồi tôi không cầm bút viết. Có thể lần cuối cùng là những nét chữ nguệch ngoạc trên tờ phiếu xét nghiệm máu ở trung tâm y tế, khi biết mình nhiễm HIV. Từ đó, tôi sống buông thả hơn, tôi bất cần tất cả, tôi phó mặc cuộc đời cho số phận – một số phận do chính tôi đó tạo ra cho tôi. Rồi cái ngày tôi bị bắt đưa vào Trung tâm để chữa bệnh. Vậy là tôi đi cai nghiện tính đến nay đã được 20 tháng rồi. Nhanh thật, mới đó mà đã gần hết thời gian quản lý tập trung của tôi. Thời gian đó giúp tôi suy nghĩ rất nhiều về quá khứ lầm lỡ của mình.

Hôm nay, ngồi một mình, đọc lại lá thư dở dang viết về cho mẹ ngày nào mới vào Trung tâm tôi mới bất chợt nhận ra nét chữ cẩu thả quá, nó cẩu thả như chính cuộc đời mình. Từng nét chữ ngả nghiêng đứt quãng, nếu ai đó vô tình nhìn thấy chắc hẳn họ sẽ không khỏi bực mình bởi chủ nhân của nó quá hời hợt. Song họ không thể nào hiểu rằng tôi viết lá thư này trong sự tuyệt vọng vô bờ bến, trong hoang mang và trong sự sợ hãi vô cùng. Dường như tôi cảm thấy rất rõ sự lấn át của bệnh tật trong từng thớ thịt mình, trước mắt tôi chập chờn lằn ranh giới của sự sống và cõi chết. Vậy mà cho tới tận ngày hôm nay tôi mới thấy mình sai lầm vì chọn cho mình một hướng đi sai. Để bây giờ khi là nạn nhân của HIV, tụi mới thấm thía.

Tôi vẫn biết cõi chết là một phần của sự sống, nhưng đối mặt với nó tôi run rẩy biết nhường nào. Tôi từng là một nữ sinh, thậm chí cũng từng là hoa khôi của lớp. Tôi từng mang trong mình biết bao ước mơ, hoài bão cháy bỏng về một tương lai tươi sáng. Tôi cũng từng có một người khác phái say mê và từng nếm trải vị ngọt bùi cay đắng của tình yêu. Tôi đã thả đánh mất thăng bằng cũng chính ngay từ đó. Sự chán chường ngẫu nhiên đó dắt tôi đến những cuộc vui thác loạn. Tôi mụ mị trước những ly rượu mạnh, mụ mị bởi ánh đèn màu nơi vũ trường và say sưa trong sự chiều chuộng của đám đàn ông ham của lạ. Tôi đã bán mình rẻ rúng bởi những lời đường mật và những xếp giấy bạc. Tôi trở nên bạo dạn hơn và chủ động trước những cuộc tình vội vã, tụi đó sử dụng triệt để nhan sắc của mình miễn là có ai đó chịu móc hầu bao. Tất nhiên tôi đã bỏ qua sự ngăn cản của bạn bè, người thân và sự khiển trách của thầy cô để rồi trượt theo con dốc của đời tôi. Sách vở trở thành xa lạ, bạn bè thầy cô gia đình trở thành phiền toái với tôi… Lối sống trước mắt khiến tôi chạy trốn tất cả. Tôi cắt đứt mọi liên lạc, cho mình một nơi ở riêng bởi tụi nghĩ rằng có như thế mới dễ dàng cho những cuộc vui sắp tới.

Ngày tháng cứ nối nhau đi, những cuộc vui dần dà thưa thớt, lẽ dĩ nhiên tôi bị đào thải khi không còn sức hút với phái mạnh nữa. Thay vì đến những nơi sang trọng như xưa tụi trở thành gái bán hoa bình dân và vỉa hè chính là nơi diễn ra cuộc mua bán. Nữ trang và các đồ dùng sang trọng đắt tiền lần lượt đội nón ra đi bởi tôi phải trang trải nhiều thứ: nào là tiền hút hít, tiền phòng trọ, tiền sinh hoạt hàng ngày, nào là ốm đau, bệnh tật, đấy là chưa kể những lần đi về tay không.

Có những đêm dài tôi không tài nào ngủ được, nhìn lại chặng đường đó trải qua, tôi chợt thấy có sự hối tiếc len lỏi tìm về trong tâm tư. Tôi trở dậy, lục tìm trong chiếc rương đựng đồ cũ kỹ – những kỷ vật mà đã từ rất lâu tôi không ngó ngàng tới nó. Tôi bắt gặp những gương mặt thân quen trong tấm hình ố vàng. Bạn bè cùng trang lứa với tôi ai cũng đã có nơi có chốn. Thật bất ngờ khi tận đáy rương là bộ quần áo dài nữ sinh ngày nào tuy hơi nhàu vì những nếp gấp nhưng vẫn toát lên màu trắng tinh khiết của tuổi trăng tròn. Tụi chẳng biết mình đó mang theo nó khi nào nữa, chỉ biết giờ đây nó đang hiển hiện trước mặt tôi. Tôi nhẹ nhàng mặc áo vào như thể sợ đau chiếc áo, ngắm mình qua chiếc gương nhỏ – tụi thấy mình không thay đổi là mấy so với ngày xưa, tôi chỉ có  cảm giác chiếc áo hơi rộng. Không sao, tôi mặc nó để tìm lại chút hơi ấm của ngày xưa, tóm lại nét duyên của một thời con gái, tìm lại cho mình tiếng cười trong trẻo và tất cả những gì tôi đã đánh mất hôm qua.

Tụi hối hận thì giờ đây đó quá muộn màng. Trước mắt tụi bây giờ vẫn còn có những tháng ngày chữa bệnh bắt buộc.

…Nhưng giờ đây tôi đã có niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Tôi muốn sống cho tụi, cho mọi người thân và cho cả những người còn bất hạnh hơn tụi. . Tụi may mắn hơn họ là được làm người lành lặn - được giáo dục trong môi trường cai nghiện tốt. Chị em chúng tôi không ai bảo ai nhưng tôi biết mỗi người đều tự rèn luyện mình để hoàn thiện mình hơn và trở thành người có ích cho xã hội.

Đêm nay tôi không ngủ – ngồi ngắm những hạt mưa rơi tôi thấy lòng thanh thản lạ thường, giò phong lan treo trước sân nhà chúm chím một nụ hoa xinh bé nhỏ. Tụi ghì chặt cây viết trên tay run rẩy, hàng chữ ngoằn nghoèo nhòa đi trên trang giấy. Tôi khóc cho tôi, khóc cho ngày tháng trôi qua bởi sự nông nổi của tụi, bởi những mất mát trong cuộc đời mà không gì đánh đổi được. Tôi tựa đầu lên song cửa, bên tôi là sự tiếc nuối vây quanh. Và những dòng chữ này tôi viết để dành cho ngày mai. Ngày của những bạn trẻ xem đây là bài học mà đừng trượt dài như tôi, để rồi ân hận.

 

Lờ Thị Kiều Hạnh

 

 

 


CÁC TIN ĐÃ ĐƯA:Góp ý cho bài viết này
▪ “Đừng ai giống như tôi” (20/01)
▪ Bệnh viên là nơi nương tự a tinh thần của em (20/01)
▪ “Để gió cuốn đi”...? (20/01)
▪ Hội nghị về công tác chống lao trong nhà tù và các trung tâm chữa bệnh, giáo dục lao động xã hội (19/01)
▪ “Cuộc sống vẫn tiếp diễn” (23/12)
▪ "Hạnh phúc là khi người khác tin mình” (13/04)
▪ Không khác gì lũ quét (13/04)
▪ Hạnh phúc không ở đau xa mà ở trong mỗi chúng ta (13/04)
Sự kiện qua ảnh
Quan điểm định hướng
Tiếng nói người trong cuộc
Sống quanh ta
Sống chung với AIDS
Ban biên tập Tạp chí
:: THAM QUAN CHUYÊN MỤC
Bản quyền và thực hiện bời VnReview Co.,Ltd